CHAPTER 15
Thấm thoát 2 tuần trôi qua. Tôi
và Trúc tới học viện để làm thủ tục nhập học và thi xếp lớp. Mọi chuyện khá ổn
định và còn chưa đầy 1 tháng nữa là vào năm học. Tôi phải đạp xe đi mua sách vở
này nọ chuẩn bị. Tôi đang hóng ngày vào học.
Hôm nay là thứ 5. Trúc đi chơi với
bạn nó rồi. Tôi ở nhà 1 mình. Nằm trên giường với ly nước ép Kiwi trên bàn, tôi
đeo earphones nghe nhạc và lên Facebook, Yahoo và Skype chơi. Đang chat với vài
thằng bạn cũ thì đột nhiên góc màn hình Macbook tôi hiện “Trung Nguyễn is
online”. Chợt tôi nhớ tới Trung…
Không biết giờ này nó sao rồi nhỉ?
Khỏe không ha? Tôi thực sự nhớ những ngày tháng tôi và Trung là bạn thân. 2 đứa
đi đâu cũng có nhau. Những ngày nóng bức oi ả, chúng tôi lại đèo nhau ra quán
kem ngồi ăn. Vừa ăn kem mát lạnh vừa chém gió, 2 đứa cười rồ rà, vang dội cả
cái quán càfê khiến ai cũng phải nhìn rồi che miệng cười theo. Đôi khi tôi lại
hứng lên, múc 1 muỗng kem nhét vào mồm thằng Trung, nhưng đút trật, nên kem
dính từa lưa tè le trên mép nó =)) Thế là tôi vừa cười ngặt nghẽo vừa chạy đi lấy
khăn giấy lau cho nó. Vui thật!
Còn có những ngày mưa tầm tã. Đứng
dưới hiên trường….
~Hồi tưởng~
- Sao không về
đi? - Trung quay sang hỏi tôi.
- Không có dù
thì về bằng niềm tin cơ à! - Tôi phồng mỏ trả lời 1 cách đáng ghét.
- Ừ tao cũng
không có dù…………………………….Nhưng tao có áo mưa nè =)) - Trung chọc 1 câu khiến tôi
cười tức.
- Thằng bò =))
2 chúng tôi cười khúc khích dưới
mái hiên.
- Có áo mưa sao
không về đi? - Tôi lại quay sang hỏi Trung.
- Thôi, ở đây
chơi với mày. Về thì bỏ mày tự kỉ à? Tao đâu có ác!
- Gớm chưa??
=))
Tôi và Trung nhìn theo từng giọt
mưa rơi xuống những chiếc lá, rồi cả hai đứa nhẹ nhàng dơ tay ra ngoài hiên. Đứng
nhìn mưa rơi vào lòng bàn tay, tôi mỉm cười… Những lúc ấy, tôi nguyện Trung và
tôi mãi là bạn thân của nhau, như giọt mưa kia, rơi vào lòng bàn tay tôi sẽ giữ
nó lại, tới khi hong khô thấm vào tay tôi, thì Trung mãi là của tôi,… ý tôi là
bạn thân của tôi.
~Kết thúc hồi
tưởng~
Nhưng ai biết rằng, đời quá éo le, giọt mưa kia nào có
nằm yên, nó cũng trôi theo những giọt khác và chạy khỏi đời tôi, như Trung vậy.
Chuyện gì đã xảy ra tới nỗi chúng tôi phải từ bỏ tình bạn cơ chứ?! Điều gì?! Chỉ
tại con Vy đó…
Tôi thật sự nhớ những kỷ niệm giữa tôi và Trung.
Tiếng message skype mang tôi về hiện tại. Trung.
TRUNG NGUYỄN:
Hello
Tôi cắn môi, không biết mình có
nên reply lại không ha.
TRUNG NGUYỄN:
Này, alô, alô
KHANH KHÚC
KHÍCH: Gì?
TRUNG NGUYỄN:
Khỏe ko?
KHANH KHÚC
KHÍCH: Bình thường, ah mà quan tâm làm gì?
TRUNG NGUYỄN: Bạn
bè mà…
Bạn bè… Hơ, vâng… Nhưng người yêu
mới là đầu.
KHANH KHÚC
KHÍCH: Sao ko đi chơi với người yêu đi?
TRUNG NGUYỄN:
Mày còn giận tao à?
Giận? Tôi cũng chẳng biết có hẳn
là GIẬN hay không… Hay là THÙ đúng hơn…
KHANH KHÚC
KHÍCH: Bận rồi. Đi đây.
Tôi lập tức log out. Giận? Nó
nghĩ hôm đó việc nó làm là xoàng ư? Giận kiểu như xin lỗi là xong à? Tôi cười, hình
như tôi lại khóc rồi. Cái quái gì… Chỉ vì thằng đó ư? Tôi, một con nhỏ tomboy
mà giờ lại thành một đứa mít ướt như vầy?! Điên, mày điên rồi Khanh ạ!
