CHAPTER 10
[Warning trước
là chap này có 1 chút bạo lực nheeee =))]
Từ hôm đó, Trung quen với Vy, đi
với Vy nhiều hơn. Còn tôi thì đã rầu càng rầu thêm. Đặc biệt đang là hè, chả có
ai đi chung.
Một hôm đt tôi reng, số máy lạ
0908xxxxxx gọi tôi. Tôi nhấc lên alô thì có tiếng 1 đứa con gái đầu dây bên
kia.
- Xin hỏi có phải
là Quỳnh Khanh không ạ? - Giọng nhỏ nhẹ, dịu dàng và mềm mại. Tôi nhận ra đứa
này quen quen, nhưng không nhớ là ai. Hình như là…
- Phải. Cho hỏi
ai đấy?
- A, Khanh. Tớ
Vy đây! Bạn gái của Trung!
- Thế à? - Giọng
tôi bỗng lạnh nhạt, hơi chau mày lại.
- Ừ! Hihi.
Trung nhắc nhiều về cậu lắm! Tớ cũng tò mò nên xin số làm quen.
- Thế thì quen
rồi đó. Tôi là Khanh, lớp 11C mà cũng học xong rồi.
- Hi, tớ là Vy,
11A. Mai cậu rảnh không?
- Rảnh thì rảnh.
Sao?
- Cho tớ mời cậu
đi uống nước nhé! - Vy chả để ý tới thái độ mất dạy của tôi =))
- Để xem đã.
Lát tôi gọi lại.
- Ừ! Hi.
Tôi phân vân không biết có nên đi
hay không. Thôi kệ, đi đi cho biết. Nhắn sau. Nghĩ rồi tôi lại lếch xuống tủ lạnh
kiếm kẹo ăn.
8 giờ. Tôi đang nằm ăn dĩa “trái
cây thập cẩm” [bạn nào đang đói thì mình xin lỗi =))] thì chợt nhớ ra, đành cầm
đt lên vô message.
“Mai Vy gặp tôi
ở quán Trà Chanh 3C nhé.”
“Ừ! Mai tớ sẽ tới!”
*Sáng hôm sau*
Tôi dậy như bình thường, sau khi
đánh răng rửa mặt, tôi vơ cái quần dài cộng với áo màu xanh lá tay ngắn, rộng rộng
mặc cho thoải mái =)) Xuống nhà tôi ăn tô phở rồi chào mẹ đi. Phóng lên xe đạp,
tôi đạp 1 mạch tới quán Trà Chanh 3C. Không mất nhiều thời gian để tìm thấy Vy.
Nó đang mặc 1 chiếc váy hồng nhạt, hơi xòe. Trên đầu cài 1 cái nơ hồng to chà
bá [cái này là giống tác giả =))], tóc đen dài xõa xuống lưng, bồng bồng bềnh bềnh.
Mặt trang điểm nhẹ, tôn lên làn da trắng như trứng gà bóc. Nói thật là nó rất
xinh.
Nó đang ngồi lúi húi với cái
Samsung Galaxy đời mới trên tay, miệng cười chúm chím. Tôi ngồi vào cái ghế đối
diện nó. Vy ngước lên thấy tôi thì cười tươi thật tươi.
“A. Chào
Khanh!”
“Chào.”
“Khanh uống gì
gọi đi!” - Vy đẩy cái menu về phía tôi.
“Cho em ly nước
cam.” - Tôi gọi chị bồi bàn.
“Nghe nói Khanh
học giỏi lắm! Ngưỡng mộ quá.” - Vy bắt đầu nói chuyện.
- Có gì đâu. Tập
trung 1 chút á mà. - Tôi ngao ngán trả lời qua loa.
Nước cam mang ra, tôi cầm lên hút
từ ống hút 1 hơi hết gần nửa đi nước (bá đạo vl -.-).
- Trung nhắc tới
Khanh hoài à. Đi chơi với Vy mà Trung cái gì cũng Khanh, Khanh, hì hì, làm tớ
hơi ghen tị đấy! - Câu nói của Vy làm tôi phải ngưng hút nước cam.
- Trung nói gì
về tôi thế? - Tôi đặt ly nước cam xuống, hỏi.
- Trung bảo
Khanh là bạn thân nhất mà là con gái của Trung này, rồi 2 người gặp nhau như
nào này,…”
- Vậy hả… - Tôi
nói, chìm trong 1 biển suy nghĩ.
Ừ, chỉ là BẠN THÂN thôi mà. Tôi
cay đắng. 2 từ đấy như dao cứa vào lòng tôi.
- Mới nãy tớ
text Trung bảo là hôm nay gặp Khanh. Trung mừng lắm! Bảo là hai người phải kết
thân!
- Ừm ừm… - Tôi
lải nhải…
Cả cuộc nói chuyện hôm ấy tôi ngồi
chỉ chủ yếu mút nước cam, nói chuyện với con Vy không phải là chán… chỉ là… tại
vì nó liên quan tới Trung nên tôi nản…
Tối hôm ấy về thì thằng Trung gọi.
- Sáng nay đi
chơi với bạn gái tao vui không? - Giọng Trung vừa đùa vừa cười.
- Chơi cái gì
(mặc dù tôi rất muốn hét lên ‘lông cái chời’ =]]) Nó rủ đi làm quen thì tao đi
theo thôi!
- Mày cứ sao
sao ấy! Sao khó chịu vậy?
- Mày biết tao
bị sao mà!!! - Tôi bỗng hét lên, làm cho mẹ tôi phải chạy lên gõ cửa phòng:
- Chuyện gì vậy
Khanh? - Mẹ tôi gọi
- Dạ.. dạ không
có gì… con đang chơi game… thua nên tức la lên đó mà mẹ (bó tay)
- Gì vậy Khanh
- Quay lại nói chuyện với Trung
- Không… không…
xin lỗi hôm nay tao hơi mệt. Đừng để ý những gì tao nói.
- Ừm…
- Mày kết thân
với Vy đi… tao muốn mày đừng hiểu nhầm nó là người như nào… Dù sao cũng là bạn
gái tao… - Giọng nó bỗng buồn buồn
- Ừ… - Tôi trả
lời rồi cúp máy. Hình như nó biết… Biết gì chứ? Thôi hại não quá!
Những tuần sau đó Vy mời tôi đi
chơi liên hồi. Cứ 2, 3 bửa nó mời đi 1 lần. Tôi vì 1 phần nể Trung, phần khác
đang rảnh rỗi nên cũng đi cho vui. Mà tôi nói thật, đi với nó không chán cũng bực
mình vô cùng! Đi mà nó cứ nói về Trung miết! Câu nào của nó cũng dính tới
Trung. Nào là “Không biết Trung đang làm gì hen” rồi “Bánh kìa! Mình mua bánh
cho Trung đi!” rồi lâu lâu Vy nó hứng lên còn khoe chuyện giữa nó và Trung làm
tôi bực mình không bỏ đâu cho hết! Tôi công nhận tôi cũng vô duyên. Nhưng dù Vy
có là bạn gái Trung đi nữa nó cũng đừng làm quá như thế chứ! Đã cưới nhau đâu?!
Mà nhức óc quá! Tại sao mình lại
quan tâm bực mình khi Vy nói về Trung cơ chứ. Nó là gì của mình mà mình phải tức.
Haizz… Không tức không được. Đi với nó mà mặt tôi cừ như người ở tù, lầm lì lầm
lì tới nỗi ông già đi bên cạnh còn phải rùng mình. Mà con Vy thật quá đáng… Hay
là tôi mới là đứa quá đáng? Dù gì thì… Vy nó đâu có biết là tôi… tôi… Thôi mệt
quá kệ nó đi.
Một buổi đi chơi đi bình thường,
Vy rủ tôi đi dạo công viên Cún Cún (tên bá đạo bá đạo =]]]). Vừa đi Vy nó vừa kể
về Trung. Giời ơi là giời, sao hôm nay nó nói nhiều vl! Muốn điếc cái lỗ tai. Bạn
mà là tôi, không ức chế cũng tiếc!
Cuối cùng, không nhịn được, tôi
nói, giọng bực bội.
- Không có chuyện
gì để kể ngoài chuyện Trung à?
Tính Vy cũng hiền nên nói nhỏ nhẹ
lại.
- Sao thế?
Khanh khó chịu à?
Tôi sẵn đà lấn tới.
- Ừ khó chịu.
Khó chịu lắm! Tôi là bạn thân Trung, nói thì nói ít thôi. Nhiều khi tôi có cảm
giác cô đang cướp đi bạn thân tôi đấy!
Vy nghe câu cuối cùng thì bắt đầu
nổi gân lên… Bị đụng vào lòng tự trọng…
- Này… cậu nói
thế mà nghe được à! Trung thích tớ, tớ cũng thích Trung. Chúng tớ quen tớ nói về
bạn trai có gì sai!
Ôi mẹ ơi khiếp! Bây giờ tôi mới
biết con Vy mồm mép chua như nào. Vênh váo thấy ghê. Còn “chúng tớ” với chả
chúng tủng.
- Nói thì nói
ít thôi! Nói hoài không chán à! - Tôi vặc lại.
- Cậu là gì mà
bắt tớ im! Cậu chỉ là bạn thân. BẠN THÂN THÔI! - Vy tung ra.
Tôi chịu hết nỗi. Nó đã làm tôi hết
kiên nhẫn rồi. Tôi bay vào tát nó 1 cái.
“BỐP!!”
Vy ngã khụy xuống đất, 1 tay ôm
má, 1 tay chống xuống. Nó từ từ ngước lên. Tôi nhìn thấy trên má nó đã hằn dấu
tay tôi, đỏ chét. Hơi nóng từ má, Vy từ từ lấy tay sờ, rồi nó đứng dậy… Mặt nó
giờ đã có nước mắt, làm nhòe đi makeup.
“Cô… cô dám…” -
Nó lắp bắp.
Nhìn mặt nó, tôi có thể thấy Vy
đang vô cùng tức giận, cái tát của tôi vừa rồi khó lòng mà nó có thể quên. Đặc
biệt là 1 tiểu thư như nó…
Công viên lúc đó vắng người,
không có ai quay sang nhìn hoặc chạy lại can thiệp.
“Được lắm… Cô
chờ đấy!” - Nó nói, rồi quay đi bước ra khỏi công viên. Tôi ngồi thừ xuống ghế
đá.
Việc tôi làm đúng hay sai? Tôi đã
nghĩ gì khi tát Vy? Hay tôi không nghĩ gì mà chỉ vô thức? Tại sao?
Đồng hồ Baby-G Casio màu neon
trên tay tôi đang chỉ số 6. Tôi đứng dậy, đạp xe về.
Ăn cơm xong, tôi nhận được
message của Trung. Tin nhắn làm tôi lạnh xương sống.
“Con kia! Sao
mày đánh Vy?!”