Sunday, March 16, 2014

[CHAP 15] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 15

               Thấm thoát 2 tuần trôi qua. Tôi và Trúc tới học viện để làm thủ tục nhập học và thi xếp lớp. Mọi chuyện khá ổn định và còn chưa đầy 1 tháng nữa là vào năm học. Tôi phải đạp xe đi mua sách vở này nọ chuẩn bị. Tôi đang hóng ngày vào học.
               Hôm nay là thứ 5. Trúc đi chơi với bạn nó rồi. Tôi ở nhà 1 mình. Nằm trên giường với ly nước ép Kiwi trên bàn, tôi đeo earphones nghe nhạc và lên Facebook, Yahoo và Skype chơi. Đang chat với vài thằng bạn cũ thì đột nhiên góc màn hình Macbook tôi hiện “Trung Nguyễn is online”. Chợt tôi nhớ tới Trung…
               Không biết giờ này nó sao rồi nhỉ? Khỏe không ha? Tôi thực sự nhớ những ngày tháng tôi và Trung là bạn thân. 2 đứa đi đâu cũng có nhau. Những ngày nóng bức oi ả, chúng tôi lại đèo nhau ra quán kem ngồi ăn. Vừa ăn kem mát lạnh vừa chém gió, 2 đứa cười rồ rà, vang dội cả cái quán càfê khiến ai cũng phải nhìn rồi che miệng cười theo. Đôi khi tôi lại hứng lên, múc 1 muỗng kem nhét vào mồm thằng Trung, nhưng đút trật, nên kem dính từa lưa tè le trên mép nó =)) Thế là tôi vừa cười ngặt nghẽo vừa chạy đi lấy khăn giấy lau cho nó. Vui thật!
               Còn có những ngày mưa tầm tã. Đứng dưới hiên trường….
~Hồi tưởng~
- Sao không về đi? - Trung quay sang hỏi tôi.
- Không có dù thì về bằng niềm tin cơ à! - Tôi phồng mỏ trả lời 1 cách đáng ghét.
- Ừ tao cũng không có dù…………………………….Nhưng tao có áo mưa nè =)) - Trung chọc 1 câu khiến tôi cười tức.
- Thằng bò =))
               2 chúng tôi cười khúc khích dưới mái hiên.
- Có áo mưa sao không về đi? - Tôi lại quay sang hỏi Trung.
- Thôi, ở đây chơi với mày. Về thì bỏ mày tự kỉ à? Tao đâu có ác!
- Gớm chưa?? =))
               Tôi và Trung nhìn theo từng giọt mưa rơi xuống những chiếc lá, rồi cả hai đứa nhẹ nhàng dơ tay ra ngoài hiên. Đứng nhìn mưa rơi vào lòng bàn tay, tôi mỉm cười… Những lúc ấy, tôi nguyện Trung và tôi mãi là bạn thân của nhau, như giọt mưa kia, rơi vào lòng bàn tay tôi sẽ giữ nó lại, tới khi hong khô thấm vào tay tôi, thì Trung mãi là của tôi,… ý tôi là bạn thân của tôi.
~Kết thúc hồi tưởng~
Nhưng ai biết rằng, đời quá éo le, giọt mưa kia nào có nằm yên, nó cũng trôi theo những giọt khác và chạy khỏi đời tôi, như Trung vậy. Chuyện gì đã xảy ra tới nỗi chúng tôi phải từ bỏ tình bạn cơ chứ?! Điều gì?! Chỉ tại con Vy đó…

Tôi thật sự nhớ những kỷ niệm giữa tôi và Trung.

Tiếng message skype mang tôi về hiện tại. Trung.

TRUNG NGUYỄN: Hello

               Tôi cắn môi, không biết mình có nên reply lại không ha.

TRUNG NGUYỄN: Này, alô, alô
KHANH KHÚC KHÍCH: Gì?
TRUNG NGUYỄN: Khỏe ko?
KHANH KHÚC KHÍCH: Bình thường, ah mà quan tâm làm gì?
TRUNG NGUYỄN: Bạn bè mà…
            
                 Bạn bè… Hơ, vâng… Nhưng người yêu mới là đầu.

KHANH KHÚC KHÍCH: Sao ko đi chơi với người yêu đi?
TRUNG NGUYỄN: Mày còn giận tao à?

               Giận? Tôi cũng chẳng biết có hẳn là GIẬN hay không… Hay là THÙ đúng hơn…

KHANH KHÚC KHÍCH: Bận rồi. Đi đây.


               Tôi lập tức log out. Giận? Nó nghĩ hôm đó việc nó làm là xoàng ư? Giận kiểu như xin lỗi là xong à? Tôi cười, hình như tôi lại khóc rồi. Cái quái gì… Chỉ vì thằng đó ư? Tôi, một con nhỏ tomboy mà giờ lại thành một đứa mít ướt như vầy?! Điên, mày điên rồi Khanh ạ!


Thursday, October 24, 2013

[CHAP 14] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

Mess from au: Aigoo >"< Thật sự xin lỗi mọi người hổm rày chưa update ._. Tình hình là mình đang bị bệnh....... lười! Mong mọi người thông cảm ~~~______________________________________________________________________________


CHAPTER 14

               - Alô Trúc hả! Tao tới sân bay rồi nè khoảng 15 phút nữa tao về tới… - Không kịp để cho bên kia nói, tôi tuôn ra 1 lèo…
- Khanh? - Giọng Trung bất ngờ vang lên…
- A.. ơ… ưm….. - Họng tôi cứng ngắt - Xin..xin..lỗi… t..tôi…lộn số…
- Khoan đã đừng dập…
               Tôi cúp máy. Cái vờ lờ -.- Chữ Trúc với chữ Trung gần nhau chi không biết để bị gọi lộn người ó đâm thế này -.- Tôi dò tên con TRÚC thật kĩ rồi bấm máy gọi.
- Alô cưng tới chưa?
- Hic… Mới tới Singapore bị xui vl rồi mày ơi TwT… - Tôi mếu máo
- Gì vậy? Bị cướp hả?
- Không TwT ~ Gọi lộn số -.- Mà thôi không có gì lớn. 15 phút nữa tao về tới!
- Ok nhớ địa chỉ không?
- Nhớ rồi.
               Tôi cúp máy rồi nhét cái đt vào giỏ. Check out xong xui tôi kéo chiếc va li to đồ sộ ra khỏi cổng. Singapore đêm 2 giờ sáng… Không khí trong lành hơn Việt Nam nhiều… Yên tĩnh nữa…
- Taxi! - Tôi quắc tay.
               Nói địa chỉ nhà con Trúc, tôi bắt đầu nghỉ ngơi và suy nghĩ tới cuộc sống mới phía trước :D
*Trước cổng nhà con Trúc*
               Tôi đang đứng trước cái cổng đen khổng lồ của ngôi nhà Villa của khu RiverSide - 1 trong những Resort Biệt Thự nổi tiếng nhất Singapore.
- 900 Sandy Street… Dãy G khu 5… số nhà 498… đây rồi… - Tôi lẩm nhẩm. Khi biết chắc mình không nhầm số nhà như nhầm số đt như khi nãy (_ __”) tôi dơ tay lên bấm chuông.
“RENGGG RENGGGGG”
               Cửa mở, 1 con nhỏ mặc váy tím ngủ, tóc dài tới lưng bay ra ôm tôi.
- Ặc ặc… buông tao ra coi… Tao thở không được! - Tôi la hét trong khi Trúc siết chặt tôi.
- Yaaaaaaaaaaa tao nhớ mày quá!!!
- Xạo thấy bà nội =)) Thôi vào nhà đi tao sắp xỉu tới nơi rồi nè.
- Ừ ừ đưa vali đây tao kéo cho.
               Nhà nó khá đẹp (biệt thự mà ==) rộng. 3 phòng ngủ, mà chỉ có mình nó ở. Bá đạo level 10.
- Mày ở một mình mà mua nhà to thế hả Trúc?
- Ừ tao đâu có mua. Ba má tao muốn tốt cho tao đi du học nên mua đấy. Tao bảo là nhà nhỏ thôi được rồi cơ mà ổng bả lỡ mua rồi sao giờ.
- Há há, sướng ghê. Tự dưng khi không tao được ở villa miễn phí mày ơiiiiiiii =))
- Miễn cái đầu mày. $15 1 giờ nhé con - Trúc cười ha hả.
- Đùa bố! Thôi đưa vali tao đi thuê phòng trọ cũng được! - Tôi giận dỗi.
- Ơ này này, tao đùa tí mà hê hê.
               Cả 2 chúng tôi đều phì cười. Nó dẫn tôi vào phòng ăn rồi lấy tôi 1 chén cơm cộng với tôm rang. Ngon quáááááá ~ Lâu rồi tôi chưa ăn bình dân thế này =))
- Mày ở phòng trên lầu 3 nhé. - Trúc nói trong khi tôi đang ăn cơm.
- Nahhh nahhhhhh… Tao lười leo cầu thang lắm! Ở trển tao sợ ma nữa! - Tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
- Sặx, chứ mày muốn sao?
- Ở phòng nào gần mày ý!
- Ừ vậy mày ngủ trong toilet nha.
- Sút chết cha mày giờ =))
- Tao giỡn thôi =]]
               Tôi ăn liền tù tì 3 bát cơm. Giờ đã gần 4 giờ sáng rồi. Mai lại là thứ 7! Đi ngủ giờ này chắc không sao. Nghĩ thế và tôi xách vali lên phòng tôi sau khi chúc Trúc ngủ ngon. Mở vali ra, tôi vơ 1 bộ đồ ngủ quần áo thoải mái, thay vô, vứt đồ dơ tôi vào cái rổ rồi nhảy lên giường nằm ngủ 1 giấc tới tận sáng.
- Khanh! Khanh!! Dậy đi mày!
               Tôi đang nằm trên giường ngủ ngon lành thì con Trúc mở toang cửa ra leo lên giường lắc vai tôi. Đi toong giấc mơ của tôi rồi -.-
- Gì vậy mày… Cho tao ngủ xíu nữa! - Tôi mếu máo, quay lưng về phía nó.
- Dậy đi mày! - Trúc giật mền ra khỏi người tôi. Nắng ngoài cửa sổ chiếu vào sáng như điên làm tôi chói mắt.
- Yaaa chói chói con hâm này!!! - Tôi giật lại mền rồi chùm đầu ngủ tiếp.
- 10 giờ rồi đấy Khanh!
               Lần này thì tôi tỉnh thiệt.
- Hả?? 10 giờ?? Dữ vậy?? - Tôi thò đầu ra, nhưng tôi sực nhớ ra gì đó… - Nhưng hôm nay thứ 7 mà lo gì -.- Với lại đang hè nữa.
- Thôi thôi mày dậy dùm tao cái!
               Trúc nói rồi ra khỏi phòng. Tôi uể oải đứng dậy ra khỏi giường. Đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi tôi xuống bếp.

Friday, October 4, 2013

[CHAP 13] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 13

[Hề hề sorry mọi người Chap này hơi ngắn nhé =))]

               Ngày tôi đi, mọi người rất thoải mái. Mấy thằng bạn tôi ra tiễn, mua cho tôi 1 đống snack lặt vặt để ăn trên máy bay. Ba mẹ tôi thì dặn dò đủ thứ nhưng không có vẻ gì là lo lắng lắm.
- Mẹ có cho con 1 ít tiền trong giỏ con. Qua bển ổn định rồi hẵng đi làm. - Mẹ tôi dặn.
- Dạ. - Tôi ngoan ngoãn.
               Lúc tôi chuẩn bị bước vô cửa Departure thì có 1 tiếng gọi to, to thật to, đến nỗi không thể giả điếc được…
- KHANH!!
               Tôi quay lại, là Trung. Chuyện tôi đi không biết đứa nào nhiều chuyện để lọt vô tai nó không biết.
- Gì? Mày tới đây chi nữa? - Tôi lạnh lùng.
- Mày đi vì giận tao hả? Có nhất thiết không Khanh? Mình là bạn thân mà? - Trung vừa thở hổn hển, vừa nói.
               Tôi cười. Cười thật to, thật đểu.
- Ừ. Bạn thân! *cười nhếch* Chưa bằng bạn gái đâu! Mày ở lại với nó đi! - Nói rồi đi kéo vali bước thẳng 1 mạch vào cổng, mặc cho nó gào thét tên tôi ầm ĩ.
               Tôi tìm dãy check in. Gửi hành lý, tôi cầm túi xách nhỏ tung tăng ra waiting room. Hình ảnh 1 đứa con gái 17, 18 tuổi, mặc áo tay dài rộng cộng với quần bó với cái headphone trên cổ, nhảy nhót vui vẻ trong sân bay 1 mình có lẽ là 1 hình ảnh lạ nên ai cũng chĩa mắt về tôi…
               11 giờ đêm tôi mới bắt đầu lên máy bay. Sau khi ổn định chỗ ngồi (kế bên 1 con bé 10 tuổi và mẹ nó bên cạnh) thì tôi lôi cái iPhone ra để set chế độ câm. Hàng loạt cuộc gọi nhớ của Trung nãy giờ tôi ngủ gục không thấy. Tôi del nhật ký cuộc gọi rồi đeo tai nghe vào và bật bài Fearless ♥

Tới sân bay quốc tế Singapore lúc 1 giờ rưỡi sáng -.- Đang liu thiu dựa gối ngủ tự dưng ông người Ấn Độ nào quay sang lay dậy, mở mắt ra hết hồn muốn té ghế. Xuống sân bay thì mắt nhắm mắt mở mọc iPhone ra gọi con Trúc. Do đang còn ngái ngủ nên tôi gọi nhầm người. Và người tôi gọi nhầm… là Trung.


Tuesday, October 1, 2013

[CHAP 12] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 12

               “Mẹ! Con muốn đi Singapore!”
               Mẹ tôi bỏ tờ báo ra khỏi tầm mắt, ngước lên nhìn tôi như thể tôi là 1 thú lạ ngoài hành tinh :|
“Đi Singapore?” - Mẹ tôi hỏi lại, mong rằng tôi chỉ xỉn xỉn nói đùa.
“À… Con nghĩ là học cũng hết lớp 11 rồi. Con muốn sang Singapore du học. Con thấy bạn con sang bển bảo học được lắm mẹ ạ! Với lại nếu muốn học đại học ở bển thì sang sớm 1 năm để làm quen…”
               Mẹ tôi gật gù. Nhưng rồi lại thắc mắc.
“Nhưng tại sao con lại quyết định đột ngột quá vậy?”
“A…ưm…… Thật ra con có ý định lâu rồi… Nhưng tại chưa nói với mẹ.” - Tôi ấp a ấp úng.
“Ừ… thế con định khi nào đi?”
“Càng sớm càng tốt ạ. Chắc cỡ 1, 2 tuần nữa?”
“Sớm thế… Con đã chọn trường rồi làm đơn xin nhập học chưa mà sang?”
“Con đã chọn trường rồi. Sang bển con ở nhờ nhà bạn con. Còn nhập học thì sang bển con vào xem trường, dù sao còn hơn 2 tháng mới vào mùa tựu trường mà mẹ!”
“Ừm…” - Mẹ tôi vẫn lư đư…
“Con đâu còn là con nít đâu mẹ à!! Con tự lo được mà…” - Tôi năn nỉ.
“Ừ. Thôi con quyết định vậy thì mẹ cũng không ngăn cản. Chi phí này nọ mẹ sẽ lo.”
               Nhà tôi không dư dả, nhưng qua Singapore học thì không phải là chuyện khó, gia đình tôi có thể lo. Nhưng tôi không muốn sống dựa vào tiền bố mẹ.
“Con sang bển tự kiếm việc làm thêm được mà mẹ!”
“……………………………..Ừ thế thôi cũng được! Tùy con.” - Cuối cùng mẹ tôi cũng đồng ý.
               Tôi vui vẻ dạ dạ rồi chạy lên phòng, cầm iPhone gọi cho con bạn tên Trúc, bạn thân duy nhất là con gái của tôi.
- Alô
- Alô Trúc hả… tao Khanh nè nhớ không?
- À… Khanh tomboy đó hả =)))
- Ừ ừ =)) Mày đang du học ở Sing phải không?
- Ừm… sao vậy? Tính nhờ tao cua thằng nào à =))
- Không -.- Trời ơi ba… Con không đánh chết tụi nó thôi chứ hơi đâu đi thích! =)) [Xạo muốn té ghế =))]
- Chứ sao?
- 2 tuần nữa tao sang Sing du học luôn, cho tao ở ké nhà mày nha.
- OMG!! Thiệt hả???
- Ừ… tại không có người quen + không có chỗ ở nữa…
- Dễ thôi. Mày qua tao lo cho *cười nham nhở*
- Ừ ừ… hứa rồi đó nhe =))
- Rồi ok. Mà mày tính vô trường nào…
- Tao vô học viện Fly High =))
- Hú… Chung trường luôn cưng. Sáng tao lấy xe đèo mày đi =))
- Ok ok =)) Vậy hén. Tao gọi lại sau =)) Bye.
- Bye.
               Tôi cúp máy, thở phào. Ok hết rồi! Chuyện suôn sẻ! May mà có nhỏ Trúc.
               Thật ra lý do tôi muốn đi Singapore, 1 phần là do muốn tăng môi trường học tập, phần còn lại tôi muốn thoát ra cái cảnh đau khổ này. Tôi mà nhập học ở đây không biết cả năm tôi sẽ rầu thúi ruột cỡ nào. Tốt nhất là đi… đi xa thật xa… Rời khỏi Trung, con Vy,… Xa cái thứ khốn khiếp gọi là tình yêu… Đúng! Tôi đi. Lánh nạn! Để con tim tôi được nghỉ ngơi…



[CHAP 11] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 11

“Tao không có cố ý.” - Tôi nhắn lại.
“Không cố ý cái gì mà không cố ý! Mày đánh nó đỏ cả mặt còn nói nữa hả?!”
“Tao đã nói không cố ý mà! Mày làm gì chửi tao dữ thế!”
“Chửi chửi… chửi qua mess là xong hả! Mai mày ra sau trường gặp tao.”
“Được thôi! Đi thì đi sợ quái gì!” - Tôi cũng không vừa.
“Ừ. Mai không đến thì coi ai là đứa hèn nhá!”
               Tôi giận tím gan, ném thẳng cái iPhone xuống đất. May mà không bể -.-
               Hôm sau khi tan học, tôi đi ra đằng sau trường. Trung đã ở đó, đứng bên cạnh là con Vy, má vẫn đỏ do cái tát ngày hôm qua, trên đầu vẫn đeo cái nơ, nhưng hôm nay nơ xanh. Nhác thấy tôi, nó đã ném cái nhìn kinh tởm về phía tôi và liếc Trung. Trung nhìn tôi.
- Đến rồi đấy à. - Trung khinh khỉnh
- Tao đâu có như ai kia
- Mày nói gì đấy…
- Không có gì.
- Ừ. Tốt nhất là nên thế! - Nói rồi Trung cầm tay Vy bước tới trước mặt tôi.
- Mày xin lỗi Vy đi! - Trung nói. Vy đứng bên cạnh, mép nhếch nhếch cười cười.
- Éo! - Tôi đánh liều la lên, ấm ức.
- Mày đánh Vy giờ không chịu xin lỗi là sao?! - Trung bắt đầu nổi sùng…
- Tao đánh nó có lý do! Mày quen nó mà không biết mày quen phải hồ ly! Phải rồi… Làm sao mà nó có thể làm mất hình tượng trước mặt bạn trai được! Nó phải che cái tính vênh váo chua chát chảnh chọe của...
“BỐP!!!”
               Lại thêm 1 người bị tát vào mặt. Nhưng lần này nạn nhân… là tôi. Còn bạt tai đau đớn kia không ai khác là Trung…
               Y như Vy, tôi té xuống đất. Tay ôm má, cảm nhận sự đau rát của nó. Nhưng khác với Vy, tôi không rơi nước mắt. Tôi đứng dậy, mắt trợn ngược nhìn Trung.
- Mày biến đi! - Trung hét vào mặt tôi.
- Được… mày nhớ đấy. Cả 2 chúng mày… - Tôi lăm le chỉ vào mặt con Vy, lúc này đang toát ra vẻ ha hê khi tôi bị Trung tát.
               Tôi cúi người xuống, lượm cái giỏ đeo lên lưng. Đầu tóc tôi lúc này bù xù như con ma, quần áo thì lem luốc đất cát. Tôi phủi phủi rồi bỏ đi, để lại 2 ánh mặt không rõ là thù hận, thương hại hay sung sướng.

               Tôi cắt liên lạc với Trung hoàn toàn. Tôi quá đau khổ. Người tôi yêu lại ghét cay ghét đắng tôi -.- Bất chợt… trong khi đang rầu rĩ… tôi nghĩ ra một chuyện. Hay là mình… (chuyện gì thì đợi chap sau nha =]])


[CHAP 10] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 10

[Warning trước là chap này có 1 chút bạo lực nheeee =))]

               Từ hôm đó, Trung quen với Vy, đi với Vy nhiều hơn. Còn tôi thì đã rầu càng rầu thêm. Đặc biệt đang là hè, chả có ai đi chung.
               Một hôm đt tôi reng, số máy lạ 0908xxxxxx gọi tôi. Tôi nhấc lên alô thì có tiếng 1 đứa con gái đầu dây bên kia.
- Xin hỏi có phải là Quỳnh Khanh không ạ? - Giọng nhỏ nhẹ, dịu dàng và mềm mại. Tôi nhận ra đứa này quen quen, nhưng không nhớ là ai. Hình như là…
- Phải. Cho hỏi ai đấy?
- A, Khanh. Tớ Vy đây! Bạn gái của Trung!
- Thế à? - Giọng tôi bỗng lạnh nhạt, hơi chau mày lại.
- Ừ! Hihi. Trung nhắc nhiều về cậu lắm! Tớ cũng tò mò nên xin số làm quen.
- Thế thì quen rồi đó. Tôi là Khanh, lớp 11C mà cũng học xong rồi.
- Hi, tớ là Vy, 11A. Mai cậu rảnh không?
- Rảnh thì rảnh. Sao?
- Cho tớ mời cậu đi uống nước nhé! - Vy chả để ý tới thái độ mất dạy của tôi =))
- Để xem đã. Lát tôi gọi lại.
- Ừ! Hi.
               Tôi phân vân không biết có nên đi hay không. Thôi kệ, đi đi cho biết. Nhắn sau. Nghĩ rồi tôi lại lếch xuống tủ lạnh kiếm kẹo ăn.
               8 giờ. Tôi đang nằm ăn dĩa “trái cây thập cẩm” [bạn nào đang đói thì mình xin lỗi =))] thì chợt nhớ ra, đành cầm đt lên vô message.
“Mai Vy gặp tôi ở quán Trà Chanh 3C nhé.”
“Ừ! Mai tớ sẽ tới!”
               *Sáng hôm sau*
               Tôi dậy như bình thường, sau khi đánh răng rửa mặt, tôi vơ cái quần dài cộng với áo màu xanh lá tay ngắn, rộng rộng mặc cho thoải mái =)) Xuống nhà tôi ăn tô phở rồi chào mẹ đi. Phóng lên xe đạp, tôi đạp 1 mạch tới quán Trà Chanh 3C. Không mất nhiều thời gian để tìm thấy Vy. Nó đang mặc 1 chiếc váy hồng nhạt, hơi xòe. Trên đầu cài 1 cái nơ hồng to chà bá [cái này là giống tác giả =))], tóc đen dài xõa xuống lưng, bồng bồng bềnh bềnh. Mặt trang điểm nhẹ, tôn lên làn da trắng như trứng gà bóc. Nói thật là nó rất xinh.
               Nó đang ngồi lúi húi với cái Samsung Galaxy đời mới trên tay, miệng cười chúm chím. Tôi ngồi vào cái ghế đối diện nó. Vy ngước lên thấy tôi thì cười tươi thật tươi.
“A. Chào Khanh!”
“Chào.”
“Khanh uống gì gọi đi!” - Vy đẩy cái menu về phía tôi.
“Cho em ly nước cam.” - Tôi gọi chị bồi bàn.
“Nghe nói Khanh học giỏi lắm! Ngưỡng mộ quá.” - Vy bắt đầu nói chuyện.
- Có gì đâu. Tập trung 1 chút á mà. - Tôi ngao ngán trả lời qua loa.
               Nước cam mang ra, tôi cầm lên hút từ ống hút 1 hơi hết gần nửa đi nước (bá đạo vl -.-).
- Trung nhắc tới Khanh hoài à. Đi chơi với Vy mà Trung cái gì cũng Khanh, Khanh, hì hì, làm tớ hơi ghen tị đấy! - Câu nói của Vy làm tôi phải ngưng hút nước cam.
- Trung nói gì về tôi thế? - Tôi đặt ly nước cam xuống, hỏi.
- Trung bảo Khanh là bạn thân nhất mà là con gái của Trung này, rồi 2 người gặp nhau như nào này,…”
- Vậy hả… - Tôi nói, chìm trong 1 biển suy nghĩ.
               Ừ, chỉ là BẠN THÂN thôi mà. Tôi cay đắng. 2 từ đấy như dao cứa vào lòng tôi.
- Mới nãy tớ text Trung bảo là hôm nay gặp Khanh. Trung mừng lắm! Bảo là hai người phải kết thân!
- Ừm ừm… - Tôi lải nhải…
               Cả cuộc nói chuyện hôm ấy tôi ngồi chỉ chủ yếu mút nước cam, nói chuyện với con Vy không phải là chán… chỉ là… tại vì nó liên quan tới Trung nên tôi nản…
               Tối hôm ấy về thì thằng Trung gọi.
- Sáng nay đi chơi với bạn gái tao vui không? - Giọng Trung vừa đùa vừa cười.
- Chơi cái gì (mặc dù tôi rất muốn hét lên ‘lông cái chời’ =]]) Nó rủ đi làm quen thì tao đi theo thôi!
- Mày cứ sao sao ấy! Sao khó chịu vậy?
- Mày biết tao bị sao mà!!! - Tôi bỗng hét lên, làm cho mẹ tôi phải chạy lên gõ cửa phòng:
- Chuyện gì vậy Khanh? - Mẹ tôi gọi
- Dạ.. dạ không có gì… con đang chơi game… thua nên tức la lên đó mà mẹ (bó tay)
- Gì vậy Khanh - Quay lại nói chuyện với Trung
- Không… không… xin lỗi hôm nay tao hơi mệt. Đừng để ý những gì tao nói.
- Ừm…
- Mày kết thân với Vy đi… tao muốn mày đừng hiểu nhầm nó là người như nào… Dù sao cũng là bạn gái tao… - Giọng nó bỗng buồn buồn
- Ừ… - Tôi trả lời rồi cúp máy. Hình như nó biết… Biết gì chứ? Thôi hại não quá!
               Những tuần sau đó Vy mời tôi đi chơi liên hồi. Cứ 2, 3 bửa nó mời đi 1 lần. Tôi vì 1 phần nể Trung, phần khác đang rảnh rỗi nên cũng đi cho vui. Mà tôi nói thật, đi với nó không chán cũng bực mình vô cùng! Đi mà nó cứ nói về Trung miết! Câu nào của nó cũng dính tới Trung. Nào là “Không biết Trung đang làm gì hen” rồi “Bánh kìa! Mình mua bánh cho Trung đi!” rồi lâu lâu Vy nó hứng lên còn khoe chuyện giữa nó và Trung làm tôi bực mình không bỏ đâu cho hết! Tôi công nhận tôi cũng vô duyên. Nhưng dù Vy có là bạn gái Trung đi nữa nó cũng đừng làm quá như thế chứ! Đã cưới nhau đâu?!



               Mà nhức óc quá! Tại sao mình lại quan tâm bực mình khi Vy nói về Trung cơ chứ. Nó là gì của mình mà mình phải tức. Haizz… Không tức không được. Đi với nó mà mặt tôi cừ như người ở tù, lầm lì lầm lì tới nỗi ông già đi bên cạnh còn phải rùng mình. Mà con Vy thật quá đáng… Hay là tôi mới là đứa quá đáng? Dù gì thì… Vy nó đâu có biết là tôi… tôi… Thôi mệt quá kệ nó đi.
               Một buổi đi chơi đi bình thường, Vy rủ tôi đi dạo công viên Cún Cún (tên bá đạo bá đạo =]]]). Vừa đi Vy nó vừa kể về Trung. Giời ơi là giời, sao hôm nay nó nói nhiều vl! Muốn điếc cái lỗ tai. Bạn mà là tôi, không ức chế cũng tiếc!
               Cuối cùng, không nhịn được, tôi nói, giọng bực bội.
- Không có chuyện gì để kể ngoài chuyện Trung à?
               Tính Vy cũng hiền nên nói nhỏ nhẹ lại.
- Sao thế? Khanh khó chịu à?
               Tôi sẵn đà lấn tới.
- Ừ khó chịu. Khó chịu lắm! Tôi là bạn thân Trung, nói thì nói ít thôi. Nhiều khi tôi có cảm giác cô đang cướp đi bạn thân tôi đấy!
               Vy nghe câu cuối cùng thì bắt đầu nổi gân lên… Bị đụng vào lòng tự trọng…
- Này… cậu nói thế mà nghe được à! Trung thích tớ, tớ cũng thích Trung. Chúng tớ quen tớ nói về bạn trai có gì sai!
               Ôi mẹ ơi khiếp! Bây giờ tôi mới biết con Vy mồm mép chua như nào. Vênh váo thấy ghê. Còn “chúng tớ” với chả chúng tủng.
- Nói thì nói ít thôi! Nói hoài không chán à! - Tôi vặc lại.
- Cậu là gì mà bắt tớ im! Cậu chỉ là bạn thân. BẠN THÂN THÔI! - Vy tung ra.
               Tôi chịu hết nỗi. Nó đã làm tôi hết kiên nhẫn rồi. Tôi bay vào tát nó 1 cái.
“BỐP!!”
               Vy ngã khụy xuống đất, 1 tay ôm má, 1 tay chống xuống. Nó từ từ ngước lên. Tôi nhìn thấy trên má nó đã hằn dấu tay tôi, đỏ chét. Hơi nóng từ má, Vy từ từ lấy tay sờ, rồi nó đứng dậy… Mặt nó giờ đã có nước mắt, làm nhòe đi makeup.
“Cô… cô dám…” - Nó lắp bắp.
               Nhìn mặt nó, tôi có thể thấy Vy đang vô cùng tức giận, cái tát của tôi vừa rồi khó lòng mà nó có thể quên. Đặc biệt là 1 tiểu thư như nó…
               Công viên lúc đó vắng người, không có ai quay sang nhìn hoặc chạy lại can thiệp.
“Được lắm… Cô chờ đấy!” - Nó nói, rồi quay đi bước ra khỏi công viên. Tôi ngồi thừ xuống ghế đá.
               Việc tôi làm đúng hay sai? Tôi đã nghĩ gì khi tát Vy? Hay tôi không nghĩ gì mà chỉ vô thức? Tại sao?
               Đồng hồ Baby-G Casio màu neon trên tay tôi đang chỉ số 6. Tôi đứng dậy, đạp xe về.
               Ăn cơm xong, tôi nhận được message của Trung. Tin nhắn làm tôi lạnh xương sống.
“Con kia! Sao mày đánh Vy?!”



Sunday, September 29, 2013

[CHAP 9] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

CHAPTER 9

            Tôi chưa kịp nói gì thì Trung nó đã cúp máy. Tôi buông thõng chiếc đt xuống giường, nhưng rồi như nhớ ra chuyện gì đó, tôi lại cầm lên và soạn tin nhắn:
“Mày không thích tao thì đã có sao, tao cũng biết vậy mà. Cứ làm bạn thân sao phải quên, xoắn làm gì!” - Tin nhắn tôi gửi cho Trung.
            2 phút sau có tin nhắn từ Trung:
“Tao sợ mày buồn thôi, chứ tao vẫn muốn làm bạn mà. Thật ra thì tao… đang quen Vy… Hôm bửa tao mới tỏ tình nó xong…”
            Tôi lặng người. Liệng chiếc đt vào ngăn bàn, tôi nằm nghĩ ngợi. Bất chợt, có giọt nước mắt từ mắt tôi lăn dài trên má và rớt xuống gối tôi. Khóc ư? Vì Trung?? Vì 1 thằng con trai? Hơ, vớ vẩn! Tôi đưa quẹt má rồi nhếch môi cười nhạt. Tôi thiếp đi từ lúc nào không hay. Nhạc chuông đt làm tôi thức giấc. Bước uể oải lại cái ngăn bàn, tôi thò tay vô lôi cái iPhone ra.
Đầy messages của Trung.
“Khanh à? Đâu rồi?”
“Khanh, rep tao đi! Tao không giỡn đâu!”
“Khanh tao xin mày đó reply tao đi! Đừng làm tao sợ!”
“Tao đã bảo là mày không nên biết sự thât mà! Cho tao xin lỗi đi… Coi như chưa nói gì. Mày rep tao đc không??”
            Tôi đọc mess của Trung mà nước mắt cứ chảy giàn giụa trong vô thức. Hít 1 hơi thật sâu, tôi mắt nhắm mắt mở viết mess lại cho Trung:
“Trời ơi bình tĩnh bình tĩnh đi… Tao có bị gì đâu! Nãy giờ tao ngủ quên mà =))”
            80 giây sau Trung rep lại:
“Hờm… thật không đó thánh…”
“Thật mà. Chúc mừng mày nhá.”
“Ừ cám ơn, mày chắc là không sao không?”
“Tao bình thường vỡi ra -.- Nãy tao cũng hơi giỡn thôi. Mày coi tao như vầy yêu ai cho nổi =))”
“Ừ tao cũng hơi yên tâm rồi.”
“=))”

            Nó đâu biết rằng, tôi ngồi mess với nó mà mặt tôi hoàn toàn trái ngược với cái icon tôi gửi…