Thursday, October 24, 2013

[CHAP 14] Yêu Mày Nhưng Tao Chỉ Là Bạn Thân Thôi! - Long Fic

Mess from au: Aigoo >"< Thật sự xin lỗi mọi người hổm rày chưa update ._. Tình hình là mình đang bị bệnh....... lười! Mong mọi người thông cảm ~~~______________________________________________________________________________


CHAPTER 14

               - Alô Trúc hả! Tao tới sân bay rồi nè khoảng 15 phút nữa tao về tới… - Không kịp để cho bên kia nói, tôi tuôn ra 1 lèo…
- Khanh? - Giọng Trung bất ngờ vang lên…
- A.. ơ… ưm….. - Họng tôi cứng ngắt - Xin..xin..lỗi… t..tôi…lộn số…
- Khoan đã đừng dập…
               Tôi cúp máy. Cái vờ lờ -.- Chữ Trúc với chữ Trung gần nhau chi không biết để bị gọi lộn người ó đâm thế này -.- Tôi dò tên con TRÚC thật kĩ rồi bấm máy gọi.
- Alô cưng tới chưa?
- Hic… Mới tới Singapore bị xui vl rồi mày ơi TwT… - Tôi mếu máo
- Gì vậy? Bị cướp hả?
- Không TwT ~ Gọi lộn số -.- Mà thôi không có gì lớn. 15 phút nữa tao về tới!
- Ok nhớ địa chỉ không?
- Nhớ rồi.
               Tôi cúp máy rồi nhét cái đt vào giỏ. Check out xong xui tôi kéo chiếc va li to đồ sộ ra khỏi cổng. Singapore đêm 2 giờ sáng… Không khí trong lành hơn Việt Nam nhiều… Yên tĩnh nữa…
- Taxi! - Tôi quắc tay.
               Nói địa chỉ nhà con Trúc, tôi bắt đầu nghỉ ngơi và suy nghĩ tới cuộc sống mới phía trước :D
*Trước cổng nhà con Trúc*
               Tôi đang đứng trước cái cổng đen khổng lồ của ngôi nhà Villa của khu RiverSide - 1 trong những Resort Biệt Thự nổi tiếng nhất Singapore.
- 900 Sandy Street… Dãy G khu 5… số nhà 498… đây rồi… - Tôi lẩm nhẩm. Khi biết chắc mình không nhầm số nhà như nhầm số đt như khi nãy (_ __”) tôi dơ tay lên bấm chuông.
“RENGGG RENGGGGG”
               Cửa mở, 1 con nhỏ mặc váy tím ngủ, tóc dài tới lưng bay ra ôm tôi.
- Ặc ặc… buông tao ra coi… Tao thở không được! - Tôi la hét trong khi Trúc siết chặt tôi.
- Yaaaaaaaaaaa tao nhớ mày quá!!!
- Xạo thấy bà nội =)) Thôi vào nhà đi tao sắp xỉu tới nơi rồi nè.
- Ừ ừ đưa vali đây tao kéo cho.
               Nhà nó khá đẹp (biệt thự mà ==) rộng. 3 phòng ngủ, mà chỉ có mình nó ở. Bá đạo level 10.
- Mày ở một mình mà mua nhà to thế hả Trúc?
- Ừ tao đâu có mua. Ba má tao muốn tốt cho tao đi du học nên mua đấy. Tao bảo là nhà nhỏ thôi được rồi cơ mà ổng bả lỡ mua rồi sao giờ.
- Há há, sướng ghê. Tự dưng khi không tao được ở villa miễn phí mày ơiiiiiiii =))
- Miễn cái đầu mày. $15 1 giờ nhé con - Trúc cười ha hả.
- Đùa bố! Thôi đưa vali tao đi thuê phòng trọ cũng được! - Tôi giận dỗi.
- Ơ này này, tao đùa tí mà hê hê.
               Cả 2 chúng tôi đều phì cười. Nó dẫn tôi vào phòng ăn rồi lấy tôi 1 chén cơm cộng với tôm rang. Ngon quáááááá ~ Lâu rồi tôi chưa ăn bình dân thế này =))
- Mày ở phòng trên lầu 3 nhé. - Trúc nói trong khi tôi đang ăn cơm.
- Nahhh nahhhhhh… Tao lười leo cầu thang lắm! Ở trển tao sợ ma nữa! - Tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
- Sặx, chứ mày muốn sao?
- Ở phòng nào gần mày ý!
- Ừ vậy mày ngủ trong toilet nha.
- Sút chết cha mày giờ =))
- Tao giỡn thôi =]]
               Tôi ăn liền tù tì 3 bát cơm. Giờ đã gần 4 giờ sáng rồi. Mai lại là thứ 7! Đi ngủ giờ này chắc không sao. Nghĩ thế và tôi xách vali lên phòng tôi sau khi chúc Trúc ngủ ngon. Mở vali ra, tôi vơ 1 bộ đồ ngủ quần áo thoải mái, thay vô, vứt đồ dơ tôi vào cái rổ rồi nhảy lên giường nằm ngủ 1 giấc tới tận sáng.
- Khanh! Khanh!! Dậy đi mày!
               Tôi đang nằm trên giường ngủ ngon lành thì con Trúc mở toang cửa ra leo lên giường lắc vai tôi. Đi toong giấc mơ của tôi rồi -.-
- Gì vậy mày… Cho tao ngủ xíu nữa! - Tôi mếu máo, quay lưng về phía nó.
- Dậy đi mày! - Trúc giật mền ra khỏi người tôi. Nắng ngoài cửa sổ chiếu vào sáng như điên làm tôi chói mắt.
- Yaaa chói chói con hâm này!!! - Tôi giật lại mền rồi chùm đầu ngủ tiếp.
- 10 giờ rồi đấy Khanh!
               Lần này thì tôi tỉnh thiệt.
- Hả?? 10 giờ?? Dữ vậy?? - Tôi thò đầu ra, nhưng tôi sực nhớ ra gì đó… - Nhưng hôm nay thứ 7 mà lo gì -.- Với lại đang hè nữa.
- Thôi thôi mày dậy dùm tao cái!
               Trúc nói rồi ra khỏi phòng. Tôi uể oải đứng dậy ra khỏi giường. Đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi tôi xuống bếp.

No comments:

Post a Comment