CHAPTER 13
Ngày tôi đi, mọi người rất thoải
mái. Mấy thằng bạn tôi ra tiễn, mua cho tôi 1 đống snack lặt vặt để ăn trên máy
bay. Ba mẹ tôi thì dặn dò đủ thứ nhưng không có vẻ gì là lo lắng lắm.
- Mẹ có cho con
1 ít tiền trong giỏ con. Qua bển ổn định rồi hẵng đi làm. - Mẹ tôi dặn.
- Dạ. - Tôi
ngoan ngoãn.
Lúc tôi chuẩn bị bước vô cửa
Departure thì có 1 tiếng gọi to, to thật to, đến nỗi không thể giả điếc được…
- KHANH!!
Tôi quay lại, là Trung. Chuyện
tôi đi không biết đứa nào nhiều chuyện để lọt vô tai nó không biết.
- Gì? Mày tới
đây chi nữa? - Tôi lạnh lùng.
- Mày đi vì giận
tao hả? Có nhất thiết không Khanh? Mình là bạn thân mà? - Trung vừa thở hổn hển,
vừa nói.
Tôi cười. Cười thật to, thật đểu.
- Ừ. Bạn thân!
*cười nhếch* Chưa bằng bạn gái đâu! Mày ở lại với nó đi! - Nói rồi đi kéo vali
bước thẳng 1 mạch vào cổng, mặc cho nó gào thét tên tôi ầm ĩ.
Tôi tìm dãy check in. Gửi hành
lý, tôi cầm túi xách nhỏ tung tăng ra waiting room. Hình ảnh 1 đứa con gái 17,
18 tuổi, mặc áo tay dài rộng cộng với quần bó với cái headphone trên cổ, nhảy
nhót vui vẻ trong sân bay 1 mình có lẽ là 1 hình ảnh lạ nên ai cũng chĩa mắt về
tôi…
11 giờ đêm tôi mới bắt đầu lên
máy bay. Sau khi ổn định chỗ ngồi (kế bên 1 con bé 10 tuổi và mẹ nó bên cạnh)
thì tôi lôi cái iPhone ra để set chế độ câm. Hàng loạt cuộc gọi nhớ của Trung
nãy giờ tôi ngủ gục không thấy. Tôi del nhật ký cuộc gọi rồi đeo tai nghe vào
và bật bài Fearless ♥

Ko phải là hơi ngắn mà là QUÁ NGẮN.... viết tiếp đi baby,.... i cant wait to read the next chapter =))
ReplyDeleteT cũng k wait đc cơ mà khổ nỗi là t LƯỜI VIẾT quáááááá m ơiiiiiiiiiiiiiii
Delete