CHAPTER 4
Món quà Trung
cho tôi không có gì lớn, chỉ là một cái lắc tay màu bạc với hình mặt cười treo
lủng lẳng. Dù vậy, nhưng tôi vẫn thấy vui vui. Tôi đeo vào và ngắm chiếc vòng ấy
cả chiều trên cổ tay mình.
Hôm sau vào trường,
vừa gặp nhau Trung đã la lên:
- Ôi mày đeo vòng tao rồi à ??? =))
Bộ dạng Trung dòm hài tới mức làm tôi phì cười lên.
- Vòng không đeo thì đem treo trong toilet à thằng
điên! =))
- Mày thích treo thì cũng được! Sẽ làm cho toilet nhà
mày thêm vẻ đẹp sắc xảo! - Trung cười tủm tỉm
- Thấy gớm quá thằng kia =))
Mối quan hệ giữa
tôi và Trung vẫn bình thường, nhưng dạo gần đây, tôi hay bắt gặp chính mình ngồi
suy nghĩ vẩn vơ ngoài cửa sổ, suy nghĩ tới mức mẹ tôi gọi tới 4 lần tôi mới
nghe. Thoạt đầu tôi không chú ý lắm... Nhưng dần sau này, tôi bắt đầu phát hiện
ra tính tình kì lạ của mình. Và tôi càng hoảng sợ, khi biết tôi đang nghĩ về
Trung!
Tôi thích Trung?
Không thể nào! Nó chỉ là thằng bạn thân của tôi như bao thằng khác.
Nhưng sao tôi lại
mê mẩn suy nghĩ về nó? Tôi không hiểu. Tôi không muốn hiểu, vì tôi sợ rằng tôi
sẽ tỉm ra 1 điều gì đó kinh hoàng.
Khi giáp mặt
Trung ở trường, tôi cũng có cám giác khác một chút. Tôi vẫn nói cười chọc giỡn
với nó bình thường, nhưng mỗi khi nhìn vào mắt Trung, lòng tôi nổi lên 1 cảm
xúc không tên, 1 cảm xúc chưa từng có, và tim tôi... bắt đầu đập mạnh hơn.
Hồi đó, Trung và
tôi đùa giỡn mọi chuyện, lâu lâu nó cốc đầu tôi, đánh tôi, nhéo tôi,... và nhiều
lần nó cầm tay tôi, 2 đứa chạy ra đầu ngõ trường mua cá viên chiên :v
Bây giờ, mỗi khi
vô tình chạm phải Trung, tôi đều phát ngại, và đỏ mặt lên rụt tay lại.
Tại sao?? Chẳng
lẽ? Tôi và Trung chẳng còn là bạn? Không là bạn? Thì là gì?

No comments:
Post a Comment